
Bạn Phú ơi, ko phải Thùy Nga ko biết mà là Thùy Nga cố ý lấn sân qua Box này đó (tại mặt tiền nên nhiều người dòm ngó...)
VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN VỀ "ANH CHÀNG KỲ LẠ" 
Sắp đến ngày họp lớp mình chờ đợi, hồi hộp, nôn nao…Cuối cùng cũng được gặp lại lũ bạn nghịch như quỷ với phương châm “ Vui hết mình, chơi hết mình và ăn hết phần người khác” mình mau chóng “giã từ dĩ vãng” với những thất bại đã qua. Đột nhiên, đi ăn đám cưới Cò về (khoảng 11h gì đó) nhận được tin nhắn “ Em đang ở Tp a, vui nhé”. Ủa, số của ai lạ vậy kìa? Thôi kệ, ứ thèm thắc mắc ( mình là “ngôi sao” sắp nổi nên chắc cũng…sắp nổi tiếng. Mọi người biết mình…Thường thui ! ( Chảnh quá) hì..iii….
Qua sáng hôm sau mình cũng dậy từ sớm ( Hư quá, lại nôn nao….Bản chất zậy mừ…) 8h rồi 8h30, bọn này xài giờ “dây thun” quá, hẹn mình lúc 7h30 vậy mà…(ra trường một năm rùi vẫn ko chịu thay đổi…Khổ nỗi, cái bản chất đó nó ngấm vào máu dân KS2D rồi, biết làm sao được.hix..

Sau hơn 2 tiếng đồng hồ bồng bềnh, dập dềnh như lục bình trôi trên sông nước nhấp nhô( phong cách Thảo Nguyên) mình và các bạn có mặt ở biển Cần Giờ. Khi hoàn thành xong “nghĩa vụ cao cả” là nạp năng lượng cho cái bao tử đang réo gọi tụi mình thu xếp tiếp tục cuộc hành trình. Trời đất, đi chơi chứ có phải đi đánh giặc đâu mà chạy dữ vậy? Đã bảo dân 2D toàn là những “ngôi sao sắp nổi” mừ…Vì vậy, phải chứng tỏ bản lĩnh “chịu chơi” bằng cách “ôm show”???!!! ( Chảnh nữa!) Ai không hiểu thông cảm dùm nghen! Tại Bình Phước gần Đồng Nai mà ở Đồng Nai thì có Trảng Bom nên ở đây cũng bị…ảnh hưởng. Đề nghị “Hà đen” mau chóng gỡ “mìn”, thu nhỏ tầm ảnh hưởng của “bom đạn” nha.

Sau cuộc “thám hiểm” rừng Sát, bọn mình lên xe. Bíp…lại tin nhắn của người ấy “ Em đang ở quận mấy vậy? Có muốn gặp anh ở Sài Gòn không? Nếu anh xuống SG em có thời gian đi chơi với anh không?”. Hả, lại chơi nữa…nhưng mà…để bàn bạc. Sau cuộc họp đột xuất, cả hội nhất trí với ý kiến “OK”. Nhờ sự “tiếp sức” của “đồng đội” cộng với cái tính hay tò mò, thích khám phá mình “phản công”: “Anh nói chơi hay nói giỡn vậy? Nếu anh có lòng thì em cũng có bụng”. Ha…ha…Hình như anh chàng “trúng đạn” đang bị thương nằm ở đâu đó? Thừa thắng xông lên, mình ra đòn cuối cùng: “ Em đang ở Quận 10, hẹn gặp anh ở cổng Học viện HCQG lúc 8h nhé!”. Lần này anh chàng chết thật, có khi không kịp hiểu ra vấn đề???( Muộn rồi anh ơi) Hình dung ra cảnh anh chàng “nằm một đống” như chiến sỹ bại trận…Đắc thắng!

Câu chuyện đến đây tưởng kết thúc vậy mà…
Ngược dòng thời gian về mấy ngày trước (chính xác là sáng thứ 6 ngày 17/11/2006) Ghi chú: Do ham chơi nên mình quên tường thuật đoạn này.
Buổi sáng mình đi làm, đinh ninh trưa về sớm để đi TP. Bỗng 8h có một cuộc điện thoại, lý do đưa ra chả thuyết phục tẹo nào, anh chàng “ăn vạ” mình vì tội “sao cô giáo giấu tên và nói dối học trò?” ( Oan, oan quá đi thôi !) và “ Học trò ko làm được bài vì nhìn cô giáo” đại loại là bắt đền cô giáo, chuyện này lạ à nha! Nhưng không sao, mấy “chiêu” này mình cũng được nhỏ “cô giáo Thy” truyền đạt kinh nghiệm rùi. Vô tư đi! Đang cố gắng biện minh và bảo vệ cho cái lý lẽ của mình thì: “Anh biết rất rõ về em”. Mình không tin. “Em là cháu T, Anh biết cả anh Q,K….” Đến đây thì mình hoang mang thực sự, đường lối hoạt động chính trị bị lung lay (Bản lĩnh kém quá!). Đầu dây bên kia chắc anh chàng đang tủm tỉm cười? Thì cứ cười đi, mình không chịu thua đâu, chỉ tại bất ngờ ( Anh chàng ở trong bóng tối, còn mình ở chỗ sáng mà”. Hừ …trước khi cúp máy, anh chàng còn khuyến mãi thêm: “Từ giờ ngày nào anh cũng “khủng bố” em”…Hix…siêu cường quốc như Mỹ còn không tránh khỏi hoạ khủng bố nữa là…Dù cho anh có là Bilađen thì cũng phải chịu thui…(Sao mình khổ thế?!). Nhưng như thế thì kém quá, nhất định phải có một phương án hay hơn! (Bí mật)
Trước mắt là tận thu tất tần tật các thông tin có thể về anh chàng này, đầu tiên là lục hồ sơ nhưng…không thèm (với lại lỡ hỏi phòng cán bộ thì…nói chung phát sinh nhiều rắc rối) phương án này bị bỏ qua. Bước thứ 2 là lấy được danh sách phòng thi số 7…cũng không được nốt( có lẽ anh chàng là ma thiệt nên “phi tang” hết chứng cứ rùi cũng nên? )Còn phương án thứ ba…(Để từ từ…).
Quay về hiện tại ( tới đâu nhỉ? Ah, chỗ anh chàng “hy sinh” rùi)
Ăn chơi, long nhong, thưởng thức cho hết nắng gió Sài Gòn và cũng để “không bỏ công” về Xì phố. Mãi đến gần 8h tối mình mới về lại ĐX. Chưa đã, mình và nhỏ bạn “ghé thăm” XO ( nói ghé thăm vì mình vô có xíu rồi ra liền hà). Chưa kịp “an toạ” (do mình còn đi giao lưu với hai người quen) thì có tin nhắn: “ không ngờ gặp em ở XO, anh đang ở cạnh em đó”. Mình nhìn trước, ngó sau không thấy ai chợt rùng mình khi nhớ câu phán lạnh lùng của nhỏ “ Vân thầy bói” Mày sẽ bị ma ám! và câu chuyện của con Xù “ Có một cô gái đi ngang nghĩa địa, thấy một anh chàng…”Oái, sao giống mình quá! ( Mọi người chắc cũng biết mình thường về nhà khoảng 7-8h tối thứ 6 và đi làm lúc 4h sáng thứ 2 nên đi ngang tới 5 cái nghĩa địa có …một mình hà, biết đâu…) Lạy trời, Xin hãy buông tha cho con!...hu..hu….hu…
Khoảng 5 phút sau, người ấy vẫn nhắn tin với “S-tyle bí ẩn”. Vừa sợ, vừa bực mình nhắn lại: “Đây là lần cuối, nếu không biết đang nói chuyện với ai”. Định thần mình và nhỏ bạn ra về…Tít…Vẫn số ĐT đó! Quái thật! Sao cứ ám mình mãi thế?! Sáng thứ hai, trời trong xanh khoáng đãng. Thỉnh thoảng, từng cơn gió nhẹ lành lạnh làm cho mình cảm giác nao nao như sắp đến tết. Mình tung tăng đến lớp, ý quên cơ quan ( Tội, lớn rùi mà cứ tưởng nhỏ không hà). Chăm chỉ, cần cù…mình mải miết đánh văn bản: Cốc..cốc…cốc…
Ai gọi đó?
Tui là thỏ…
???????????
???????????
???????????
!!!!!!!!!!!!!!!
!!!!!!!!!!!!!!!
Bất ngờ quá! Sau mấy mươi giây ngơ ngác, ngạc nhiên mình bắt đầu lúng túng. Tức..Tức…tức…tức quá đi! Giờ nhớ lại vẫn còn tức anh ách nè! Nói túm lại không nên tường thuật đoạn này, mọi người mà biết tui lúng túng, lớ ngớ như gà mắc tóc… thì cười tui còn con Xù chắc nó la tui chết. Cấp báo! Bà con mau mau “làm từ thiện”cho tui xuống núi phổ cập lại trình độ đối đáp (cả đối phó?) coi. Mới có một năm mà tui lạc hậu wá chừng, thua một anh chàng trên núi, mà lại thua thê thảm. Vậy làm sao “ngồi cùng mâm” với các anh tài Xì phố được…
Để xả xì- trét, nhân lúc anh chàng sang phòng Cán bộ ( Hổng biết làm gì) tui vận dụng trong 36 kế, “chạy” là thượng sách mà nào có thoát. Tui ung dung về lại vị trí… Đã bảo là ma thì trốn đâu cũng không thoát. Tui lại mải miết làm ( người chăm chỉ mừ) đến khi ngó lại thì anh chàng đã ở sau lưng mình???Hú vía, tui lấy hết can đảm nhìn thẳng vào mắt anh ta nhưng …đến đây chắc bà con cũng đoán ra? Sao tui ghét anh ta thế? Ngồi gì mà lâu( ngót nghét 2h gì đó), đuổi hoài không về, nói về đẳng cấp “lì” thì anh chàng này ngang ngửa Diễm lì lớp mình. Hì..hì…(Cười cho nó đỡ stress). Thôi kệ, thích thì cứ ngồi còn tui…làm việc tiếp. Có vẻ không lịch sự xíu nào khi người ta đang ngồi mà mình quay lưng lai! Nhưng đành chịu mang tiếng vậy thôi biết sao được, trong giờ làm mà! Tưởng anh chàng về thiệt, nhưng cũng cố cầm cự thêm một lúc. Trước khi ra về còn không quên tặng hàng khuyến mãi cho mình??? Hứ….
Như để khẳng định rằng “ Anh ta không doạ”. Đến chiều lại tiếp tục khủng bố mình. Do đã có kế hoạch tác chiến từ trước nên mình đã lấy lại “bản lĩnh”. 2D mà, phải vậy chớ!
Sáng thứ 3, sếp đi vắng hết chỉ còn mỗi mình trực phòng, chợt reng…..đầu dâu bên kia là một giọng nam “ Cho tôi gặp trưởng phòng” “ Dạ trưởng phòng đi họp rồi a”, “thế thì phó phòng”, “Dạ cũng đi họp luôn”, “Thế còn chuyên viên” cái ông này đòi hỏi rắc rối wá “ Dạ là em đây”, “Cô tên gì”, “Em tên Nga”, “Nói to lên xem nào”, “Dạ em tên Nga”…."cái phòng đó tại sao lúc nào tôi gọi cũng đi vắng thế, có muốn đuổi việc hết không?" ….Chết rồi, chắc mấy sếp bên UBND đây ( vì mình cũng gặp trường hợp này vài lần rồi) mình run “ Dạ tại bận họp” “ họp gì sao lúc nào gọi cũng không có, còn cô về làm lâu chưa?”…Mình nóng mặt…Tại mầy sếp chứ mình đâu có quyền sao lại la và đòi đuổi việc mình???đối đáp thêm câu nữa chắc khóc mất.
Hi..hi..hi…âm thanh phát ra từ đầu dây bên kia! Trời ơi, lại là anh chàng đó, dám lừa mình! Có anh ta ở đây chắc …mình sẽ đánh cho một trận quá. Thật tức chết đi được…Về nhà mình cứ điều tra thím mình xem có sơ hở thông tin gì không nhưng cũng không nắm bắt thêm được gì. Chưa chịu thua đâu…chỉ tại bất ngờ ( quen quá, lại lý do)Vẫn còn một cách…
Buổi chiều, mình gọi điện “dụ” anh chàng nói tên để mình coi điểm cho. Phải công nhận anh ta thuộc “hàng cao thủ” không dễ bị “ mắc bẫy” của mình! Sau một hồi vòng vo, mình chẳng khai thác thêm được gì…Nhưng chưa “pó tay” đâu “Nhóc”, đừng hả hê trên chiến thắng!...???!!!
Sáng nay có một việc bất thường, mình dây từ lúc 5h kém??? Nguyên nhân của cái sự “bất thường” này cũng bắt nguồn từ…anh chàng lạ mặt kia ( Mọi người nghe tui kể tiếp nè…đừng vội hiểu lầm nha). Mình gặp ác mộng ! Có lẽ ma nó cũng biết nắm bắt tâm lý của mình nên ….nó cho mình một phen kinh hoàng ( Bỏ qua đoạn này nha). Chưa hết cảm giác sợ hãi, mình đi làm với tâm trạng hoang mang…(đúng là yếu bóng vía mà)
....…Điện thoại reo….???....Chần chừ…mình nhấc máy…hú hồn, ko phải anh ta.Reng..reng… “A lô…”, “ Chị cho tôi gặp cô giao..”Chết rồi….mình cúp máy! Anh Trung ngạc nhiên, chưa kịp nghe câu trả lời của mình thì điện thoại lại reo…Anh Trung nhấc máy bảo “Nga ko muốn gặp” nhưng lại đưa máy cho mình ( Anh này cố tình ép nhân viên mừ). Mà kệ, dù cho có là ma thật thì ban ngày cũng ko dám “hành động” đâu. Mình can đảm!
(
Mỏi tay rồi, ko viết nữa đâu)

Thanks, Bài Only Love anh tặng nhé! ( Một chút cảm xúc...) Nè, đừng có mua chuộc để em nghĩ anh là...người nhé !