Chồng: Tôi ôm nó hoài vì nó không nói nhiều như cô.
Vợ : Hổng dám đâu, nhiều lúc nhìn bản mặt thấy ghét của anh nó cũng ỳ ra, anh có cố ra lệch cách máy nó cũng "treo" cho bỏ ghét!
Chồng: Sao cũng được. Tóm lại, giao tiếp với máy vi tính thì thú vị hơn với cô.
Vợ : Chỉ cần anh nói ra được ba điểm máy vi tính hơn tôi thì tôi mặc kệ anh muốn làm gì thì làm. Còn không anh phải nghe lời tôi.
Chồng: Cô nói thì nhớ đó nha.
Thứ nhất: Máy vi tính không tốn tiền vào mỹ phẩm và đua đòi thời trang như cô.
Thứ hai : Máy vi tính lúc nào cũng chiều chuộng tôi. Tôi cần cái gì nó cũng đáp ứng đầy đủ chứ không như cô, lúc người ta cần thì giãy nãy, lúc không cần thì miệng cứ lãi nhải.
Thứ ba : Vợ là "món" càng để lâu càng mất giá.
Cô còn gì để nói nữa không?
Vợ :
